LightBlue Star

Đây là một ngôi sao xanh 4rum dành riêng cho những bạn yêu thích maù xanh biển. Chúc bạn sẽ có những giây phút đẹp đẽ bên LBS.
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

những ngộ nhận và nguỵ biện từ làn sóng hàn quốcXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sat Nov 10, 2012 11:40 am
[Thành viên] - shadowofuniverse - Ngôi sao thân thiện
Ngôi sao thân thiện
Thông tin cá nhân shadowofuniverse:
Reputation Reputation : 1
Birthday Birthday : 01/01/2000
Đến từ Đến từ : darkofuniverse
Reputation Reputation : 1
Birthday Birthday : 01/01/2000
Đến từ Đến từ : darkofuniverse

Bài gửiTiêu đề: những ngộ nhận và nguỵ biện từ làn sóng hàn quốc
Xem lý lịch thành viên

Tiêu đề: những ngộ nhận và nguỵ biện từ làn sóng hàn quốc

Tham khảo thêm bài viết liên quan Các comment bất hủ của K-fans
Lời nói đầu: Lời nói đầu xin được thay bằng một bài thơ của bạn Legend of Kage (link:http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=26147&page=2 )

Nhạc Hàn có xấu có hay
Fan Hàn có lệch,có ngay,có cuồng
Tiếc thay đa số là cuồng
Đòi giết ông bố, xử luôn mẹ già
Đẻ ra đéo thích ở nhà
Mơ mộng Hàn Xẻng quê nhà thứ hai
Thân trai đéo thích làm trai
Lai căng phong cách hai phai lệch nòng
Gái thì nuôi cũng như không
Thà thờ k-pop chứ không thờ nhà
Để coi tới lúc về già
Mấy anh xinh gái "mặn mà" nữa không
Để coi mấy chị nậng mông
Bơm môi, thổi ngực nó "thòng" tới đâu
Để coi mấy bạn trẻ trâu
Yêu được các thánh mình lâu cỡ nào

----------------------------


Nói đến Hàn Quốc, ở Việt Nam từ lâu người ta đã xem đó là một hiện tượng chưa từng có. Đó là chỉ sau 20 năm kể từ khi hai quốc gia đặt quan hệ ngoại giao, thì ảnh hưởng của Hàn Quốc lên Việt Nam trong khía cạnh văn hóa, cuộc sống đời thường, và thị trường hàng hóa, là nhanh mạnh đến mức chưa một quốc gia nào khác làm được, kể cả phong kiến Trung Quốc, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, hay phát xít Nhật trước đây.

Trước hết, phải nói là "làn sóng Hàn Quốc" chủ đích nhắm đến những đối tượng dễ dãi nhất. Đầu tiên, "làn sóng" bắt đầu bằng những phim truyện tình cảm lâm ly bi đát, lấy nước mắt của các quý bà quý cô. Sau đó, "làn sóng" đã trở thành "sóng thần" khi truyền hình Việt Nam mà chẳng khác gì truyền hình ... Hàn Quốc vì kênh nào, giờ nào cũng tràn ngập phim truyền hình rẻ tiền của Hàn Quốc.

15 năm trôi qua kể từ "Hoa Cúc Vàng", "Cảm Xúc", "Anh Em Nhà Bác Sĩ" ... rồi vô số kể các cuộc tình tay ba, ung thư chết chóc, khóc lóc say xỉn ... xuất hiện trên truyền hình Việt Nam, một thế hệ trẻ ra đời. Thế hệ này sống và lớn lên với những câu truyện Hàn Quốc, những trai đẹp gái xinh, những khung hình đẹp long lanh lãng mạn, trái nghịch với một nước Việt Nam còn lạc hậu và nghèo nàn xung quanh thực tế các em. Thực tế nghèo nàn VS. Ảo ảnh lãng mạn. Kết quả không cần nói ai cũng biết. Lớp trẻ 9x chỉ biết Hàn Quốc như "thiên đường" gần gũi nhất, nơi họ đã gửi gắm cả tuổi thơ để rồi lớn lên trong cảm xúc mơ mộng, ngộ nhận lấp lánh về một quốc gia "diệu kỳ".

Sau làn sóng phim ảnh là làn sóng của các nhạc phẩm Hàn Quốc. Trước đây, nhạc Hàn Quốc được xem là hay, giàu giai điệu, đến từ các bản nhạc phim truyền hình. Mang hơi hướng buồn nhưng ve vuốt tâm sự cô đơn, tiếc nuối của những chàng trai cô gái yếu đuối trong tình yêu, nhạc Hàn đã tạo nên một "thương hiệu" tuy rằng vẫn xếp sau nhạc Hồng Kông và nhạc Việt Nam giai đoạn 1995-2005 về tầm ảnh hưởng.

Nửa sau thập niên 2005, các công ty giải trí Hàn Quốc giới thiệu ra công chúng một số nhóm hát và nhảy. Các nhóm này mang đến một hình ảnh trẻ trung, mạnh mẽ, có tính đồng đội. Sự thành công này khiến họ mạnh dạn đầu tư và tấn công ra thị trường giải trí ở nước ngoài. Tuy thất bại ở Mỹ, nhưng với nền tảng tạo dựng và "thương hiệu" nhạc và phim Hàn Quốc trước đó, họ được chào đón nồng nhiệt tại một số quốc gia châu Á.

Theo thời gian bành trướng ảnh hưởng về các sản phẩm giải trí Hàn Quốc, các công ty và chính phủ Hàn Quốc dần ý thức mạnh mẽ hơn bao giờ hết về "sức mạnh mềm". Một số thuật ngữ như "culturenomy" (kinh tế dựa trên văn hóa) được dùng để gọi chiến lược mở rộng "lãnh thổ kinh tế" của Hàn Quốc (cụm từ "lãnh thổ kinh tế Đại Hàn Dân Quốc" được chính thức dán trên một số khẩu hiệu quốc gia).

Cuộc "xâm lăng văn hóa" của Hàn Quốc chính thức từ đây, không chỉ thuần túy là giao lưu văn hóa hay tài trợ quảng cáo, đó là một chiến lược chủ đích có đầu tư bài bản. Các kỹ thuật về giao tiếp công chúng, tâm lý đám đông, kỹ thuật tuyên truyền ... được sử dụng triệt để. Một cường quốc về kinh tế như Hàn Quốc còn là một quốc gia đang trong tình trạng chiến tranh, đặc biệt với các tập đoàn truyền đạo cuồng nhiệt và giàu kinh nghiệm marketing Dê Xu của Tin Lành. Sự kết hợp của các kinh nghiệm, chiến lược, chiến thuật thông tin thời bình và thời chiến chưa bao giờ lại thành công đến thế.

Tham khảo: " ? Việt Nam lại trở thành "thuộc địa" ?


Khẩu hiệu thâu tóm "lãnh thổ kinh tế" (cụm từ tô màu vàng - cùng các quốc gia có màu vàng chính là "lãnh thổ kinh tế" - có Việt Nam) của "Đại Hàn Dân Quốc" được nhìn thấy phổ biến tại quốc gia này. Ảnh trên Mr.Tèo chụp trên tàu điện ngầm.
Tham khảo thêm bài viết từ báo Hà Nội Mới:Đối mặt với nguy cơ bị đồng hóa văn hóa!
Trích dẫn :
Khái niệm "bá quyền văn hóa", "xâm lăng văn hóa" đã hình thành từ lâu. Tùy từng giai đoạn lịch sử mà sự bá quyền văn hóa, xâm lăng văn hóa có những phương pháp khác nhau. Trước kia sự bá quyền, xâm lăng văn hóa thường song hành cùng việc chiếm đoạt đất đai, lãnh thổ; ngày nay nó song hành cùng những cuộc xâm lăng kinh tế, bằng sự tràn ngập phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm, thời trang... Trên ti vi Việt Nam tràn ngập phim Trung Quốc, phim Mỹ, phim Hàn; trên đường phố tràn ngập cách mặc theo phong cách các ban nhạc Hàn Quốc, ban nhạc Mỹ; trong ứng xử xã hội tràn ngập quan niệm và tư duy thực dụng... Một trong những phương pháp hữu hiệu nhất là dùng phương tiện truyền thông để xâm lăng văn hóa. Đặc biệt, khi internet trở thành phổ cập thì dòng chảy của những cuộc bá quyền, xâm lăng văn hóa trở nên mạnh mẽ, tưởng chừng vô tận và không hề có biên giới, nó đánh vào từng tế bào tư duy của cá nhân, nhất là người trẻ tuổi. Ngày nay không cần súng đạn mà chỉ bằng cách mềm mại như nhung, lúc chậm rãi, lúc ồ ạt, những cuộc xâm lăng văn hóa trên thế giới đã diễn ra với những kết quả khủng khiếp.
Xét cho cùng, trong cuộc "chiến tranh mềm", "xâm lược văn hóa" này, các quốc gia đang phát triển hoặc vô tư, ít kinh nghiệm trong giao lưu văn hóa, hợp tác làm ăn quốc tế như Việt Nam không phải là đối thủ của Hàn Quốc. Những nạn nhân đầu tiên của cuộc "xâm lăng văn hóa" tại Việt Nam không ai khác chính là những người dân ngây thơ đang ngày đêm ngấu nghiến các sản phẩm văn hóa miễn phí của Hàn Quốc. Một thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên gần như chỉ sống với phim Hàn Quốc, nghe nhạc Hàn Quốc và sinh hoạt như một bản sao tội nghiệp của thanh niên Hàn Quốc.

Hiện tượng "fan cuồng" tất yếu sẽ xảy ra.

Đây thuần túy chỉ là một hiện tượng thể hiện ra bên ngoài, phản ánh câu chuyện bên trong về sự ảnh hưởng văn hóa có chủ đích kinh tế. Thật ra, không có gì bận tâm nếu như những bạn trẻ này đang có các hành động và suy nghĩ thật đáng lo ngại, khi họ quay lưng miệt thị , chửi bới, chê bai, hỗn lão ... với ngay chính đất nước, con người, và gia đình họ. Sự lo ngại đó dẫn đến một cuộc tranh cãi sẽ không có hồi kết giữa bộ phận thế hệ trẻ đó và dư luận. Nó ngầm tàn phá sự đoàn kết và sức mạnh của quốc gia.

Những bài viết về vấn đề này Tèo đã trình bày rất nhiều. Hãy xem đến đây chỉ là lời nói đầu đề đi vào thẳng vấn đề: những ngộ nhận và ngụy biện của các bạn trẻ hâm mộ Hàn Quốc thái quá. Do đầu óc còn chưa phát triển hết, lại do tác động tâm lý, các em xét cho cùng cũng chỉ là những nạn nhân.

1. "Có bằng họ không mà dám chê bai ?"

Đây là một ngụy biện phổ biến mà các fan HQ thường dùng để cãi lại những ai dám lên tiếng "xúc phạm" đến thần tượng, mẫu quốc mềm, "cha mẹ tinh thần" của họ.

Với người có hiểu biết thì đây chỉ là trò công kích cá nhân của con nít hoặc của những người ít học.

Thực vậy, việc nêu ra một sự thật về các nhóm giải trí Hàn Quốc, cụ thể trong trường hợp này, không hề liên quan gì đến việc người đưa ra nhận xét như thế nào. Một anh xe ôm không nhất thiết phải biết hát, thậm chí có thể bị câm, nhưng không có nghĩa là anh không thể nhận xét ca sĩ ABC hát dở. Một chị bán mắm không nhất thiết phải đẹp và thơm tho như các người mẫu XYZ, nhưng không có nghĩa là chị ấy không được nhận xét XYZ đẹp hay không. Một người tuyệt đối không biết nấu ăn, nhưng món ăn ngon hay dở thì có quyền nhận xét.

Trò ngụy biện rẻ tiền này phản ánh sự thấp kém của các bạn fan Hàn QuốcRất tội nghiệp.

2. "Các người ghen tỵ à ?"

Các fan Hàn Quốc chủ yếu là chạy theo cảm xúc cá nhân nên nếu tranh luận thực sự về một lĩnh vực nào đó đang đề cập, cụ thể là âm nhạc và phim ảnh, thì các em sẽ không đủ trình độ và khả năng. Vì thế, quanh đi quẩn lại thì cách đối phó với những lời lẽ "xúc phạm" mà họ không muốn nghe về "mẫu quốc mềm", "cha mẹ mềm", "người tình mềm" của họ vẫn là công kích, khích bác cá nhân.

Các em vô tình đã xúc phạm người lớn, cha mẹ, chưa kể đến những người Việt Nam có lòng tự trọng dân tộc và trăn trở trước những vấn đề xã hội. Xúc phạm bằng việc quy kết đơn giản họ "ghen tỵ" với thần tượng của các em.

Trong khi đó, thực tế là cha mẹ thì thương con, cả đời một lòng dốc hết vì con, nay thấy con chểnh mảng học tập, thấy con lệch lạc nhân cách, thì lo buồn mà lên tiếng.

Con hỗn với cha mẹ đơn giản bằng việc nghĩ cha mẹ "ghen tỵ" và tuyên bố "đó là quyền tự do của tôi". Vâng, nếu tự do thì xin mời "tôi" ra khỏi nhà mà sống hết mình vì "thần tượng".

Còn riêng với dân tộc, các em xem rẻ dân tộc mình chỉ vì dân tộc Việt Nam kém may mắn này đang lạc hậu, đang muộn hơn, đang nhẫn nhục dò dẫm trên con đường cạnh tranh với các cường quốc đi trước hàng trăm năm. Các em xem những người Việt Nam lo âu trăn trở cho đất nước chỉ là vì "ghen tỵ" với mấy cô cậu làm nghề biễu diễn của các công ty tư bản Hàn Quốc.

3. Sao fan cuồng bóng đá thì không ai nói mà chỉ ghen tỵ với thần tượng Hàn Quốc của tôi ?

Thật ra, khi nói câu này thì các fan Hàn Quốc chỉ ý thức mọi việc không hơn một đứa con nít mới lớn ở tuổi của các em.

Có 2 đối tượng "suốt ngày" đi "kiếm chuyện" với các em về việc thần tượng ô-pa, ỏn-ni , đó là cha mẹ các em, và những người lo cho thế hệ trẻ của đất nước. Còn lại thì bán được hàng Hàn Quốc càng nhiều, phục vụ các công ty Hàn Quốc càng tốt, khiến các em điên lên vì hàng hóa họ bán, sốt lên vì sự kiện họ tổ chức, thì họ càng mừng.

Cũng có hiện tượng "cuồng" bóng đá hoặc một môn thể thao và hình thức giải trí nào đó, nhưng nó không ảnh hưởng ở tầm xã hội vĩ mô. Đây là những hiện tượng cá thể, không đáng kể. Không có hiện tượng một số đông đảo vì quá ưa thích Ronaldo mà dùng hàng hóa Brazil, tràn ngập lối sống của Brazil, phục vụ cho Brazil.

Nhưng các fan cuồng Hàn Quốc thì có đấy !

Các công ty Hàn Quốc khi xây dựng những nhóm thần tượng, họ chủ đích xây dựng những hình mẫu đa dạng trong một nhóm để khiến các fan sống theo mẫu đó. Ăn cũng theo mẫu, uống cũng theo mẫu, chơi cũng theo mẫu, và suốt ngày tự gia cường cho cái hình mẫu thần tượng của mình bằng việc ngắm nhìn và nghe thần tượng.

Đây là một chiến lược có chủ đích kinh doanh. Một học thuyết tâm lý rất tinh vi trong chiến tranh, trong chính trị, trong tôn giáo, mà đã có bài viết phân tích từ lâu: http://truongchinhtrina.gov.vn/ArticleDetail.aspx?_Article_ID=174
Trích dẫn :
Ngay từ những thập niên 50 của thế kỷ 20, một trong những nhân vật hoạch định "Chiến lược diễn biến hoà bình" của Mỹ là Rulles đã đưa ra những luận điểm rằng: Nếu nước Mỹ biết cách làm cho thanh niên Liên Xô yêu thích các bài hát và điệu nhảy Mỹ thì sớm hay muộn gì người ta cũng sẽ dạy được cho thanh niên người Xô - Viết suy nghĩ theo cách mà Mỹ cần. Từ đó tất cả các phương tiện thông tin như Đài phát thanh - Truyền hình, sách báo, phim ảnh, ca nhạc, văn học nghệ thuật, giáo dục, thể thao... đều là những "binh chủng" mà Mỹ có thể lợi dụng để tiến hành chiến tranh tư tưởng, tâm lý đối với các nước không phù hợp với xu hướng và lợi ích của những nhà hoạch định chính sách của Chính phủ Mỹ.
Những bạn trẻ Việt Nam thực sự là những con cừu đang được các cao bồi Hàn Quốc chủ đích chăn dắt để khai thác lợi ích phù hợp với xu hướng "culturenomy" mà chính phủ Hàn Quốc đề ra nhằm mở rộng "lãnh thổ kinh tế Đại Hàn Dân Quốc".

Hãnh diện gì khi làm những con cừu ?

Sự giống nhau giữa hai loại cừu:


4/ "Họ là những ngôi sao khổ luyện"

Các fan Hàn Quốc cho rằng thần tượng của mình được tuyển chọn rất gắt gao, là những tài năng xuất chúng, những mỹ nhân mỹ nam tuyệt vời, và sau đó khổ luyện rất vất vả để đạt đến đỉnh cao.

Thực tế, không ai biết chắc họ khổ luyện như thế nào, bởi hầu hết các thông tin lăng xê và PR đều do công ty quản lý tung ra và các công ty này giấu thông tin về các nhân viên biểu diễn của mình (ý nói các "thần tượng") như mèo giấu phân, không ai kiểm chứng được.

Tuy nhiên, có thể thấy mọi chuyện trở nên ngớ ngẩn khi người ta đặt câu hỏi: "Sao Hàn Quốc lại lắm tài năng âm nhạc đến như vậy ? Các quốc gia khác không có hay sao ?"

Thực vậy, được biết mỗi năm có hàng trăm nhóm múa hát đồng diễn như vậy xuất hiện và không ít số đó ngay không lâu sau đó được các công ty giải trí tung ra thị trường dành cho trẻ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết, để rồi thành công nhanh chóng, thu hút lượng fan đông đảo (tất nhiên là các trẻ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết). Như vậy tính nhẩm ra, ta có hàng ngàn "tài năng" mới xuất hiện ở Hàn Quốc.

Vậy thì cần bao nhiêu cuộc thi tuyển để kiếm được hàng ngàn "tài năng xuất chúng" như vậy ?

Rồi sau đó, các "tài năng" phải "khổ luyện" bao lâu ? Ta không biết. Nhưng cũng lại tiếp tục đặt vấn đề về thành quả khổ luyện của các "tài năng" này:

- Khổ luyện nhảy: có thể nói, các "tài năng" nhảy không hơn tập thể dục nhịp điệu là bao nhiêu. Các nhóm Super Junior, Big Bang, Shinee, TVXQ, ĐMCN, CONBO ... là các ví dụ điển hình, nhảy đồng loạt quơ chân quơ tay, uốn éo làm trò. Tuy đều, nhưng không ai dám bảo đó là những động tác khó khăn.

Bất cứ ai cũng nhảy được các điệu nhảy "khổ luyện" này:

- Khổ luyện hát: mời các bạn cứ nghe thử các "thần tượng" Hàn Quốc hát thì sẽ biết vì sao có nhận xét và cảnh báo sau từ chính giới chuyên nghiệp Hàn Quốc:
K-Pop: Ca sỹ thần tượng hay chỉ là trai xinh gái đẹp?
Trích dẫn :

Chương trình MBC News Desk vừa có buổi phát hình dành riêng để phân tích tài năng thực sự của những người được gọi là "ca sĩ", và kết quả đã thực sự gây sốc cho tất cả những người xem chương trình.
Trong hơn một thập kỷ nay, có quá nhiều nhóm nhạc thần tượng thi nhau xuất hiện và thống trị ngành công nghiệp âm nhạc Hàn Quốc. Nhưng dường như bây giờ, trong những điều khoản liên quan đến sự nổi tiếng của các nhóm nhạc thì việc được xuất hiện nhiều trước khán giả được đề cao hơn tài năng thật sự của họ.

Dường như gọi họ là ca sĩ có vẻ không được thích hợp cho lắm".

Không thể nghi ngờ những lời chỉ trích nêu trên của chương trình MBC News Desk khi những bằng chứng đưa ra dựa trên sự thật hiển nhiên. Đúng là hiện nay có xu hướng các ngôi sao thần tượng không có khả năng thanh nhạc đủ để được gọi là ca sĩ thật sự. Không chỉ vậy, bây giờ nhiều ngôi sao thần tượng dường như từ bỏ ca hát ngay sau khi ra mắt, và thay vì cố gắng luyện tập để nâng cao năng lực của mình, họ lại tham gia vào việc diễn xuất và xuất hiện tích cực trong các chương trình tạp kỹ hoặc các chương trình giải trí khác nhau.
- Khổ luyện sáng tác: Hầu hết các "thần tượng" đều khổ luyện học nhạc lý rất nhiều nhưng đáng tiếc là chưa có một bài hát nào do các thần tượng sáng tác.

Có lẽ các "thần tượng" cần khổ luyện thêm vài chục kiếp nữa để may ra sáng tác bất hủ như Bee Gees, Beatles chăng ?

- Khổ luyện nhạc cụ: Các "thần tượng" có lẽ khổ luyện nhiều nên nhạc cụ duy nhất có thể thấy các "thần tượng" chơi được là ... không khí


Bổ sung của bạn Hanharu Kazuo (Tèo trình bày lại):

5/ Đại Hàn Dân Quốc đứng đầu thế giới !

Ngộ nhận này cũng na ná như ngộ nhận của chính người Hàn Quốc chưa nhiều kinh nghiệm ra nước ngoài, do chịu ảnh hưởng của sự tuyên truyền cực đoan chủ nghĩa dân tộc. Người Triều Tiên cũng thế. Có lẽ đó là một đặc trưng có nguồn gốc sâu xa từ văn hóa bản bán đảo này chăng ?

Bạn Kazuo cho rằng, các fan Hàn Quốc luôn luôn tưởng bở, mơ hão rằng văn hóa Hàn là nhất thế giới, bởi đến những nước có nền âm nhạc và văn hóa mạnh - độc đáo như Nhật và Mĩ còn phải tiếp nhận nồng nhiệt, y như những gì mà những báo ảnh hưởng VH Hàn tuyên truyền,

Tuy nhiên sự thật ngược lại, đa số các fan ở Nhật và Mĩ thì người đi xem 1 là người gốc Hàn (ở Mĩ), 2 là người gốc Hàn và dân Zainichi Koreans. Số lượng của người gốc Hàn ở Nhật và Mĩ là khá đáng kể. Và hầu như họ rất cực đoan trong việc ủng hộ Hàn quốc, mọi show diễn họ đều góp mặt dù có thích hay không chỉ để làm đông mặt người, quảng cáo cho văn hóa Hàn.

Nói vậy không phải không có người bản địa, tuy nhiên người bản địa không thật sự quá nhiều, và đa số họ chỉ đi vì 1 là tâm lí dư tiền muốn thấy cái mới lạ muốn xem thử, 2 là đi vơi bạn cho vui, giải trí ngày cuối tuần, hẹn hò (date) trai gái cũng hay rủ rê đến những show thế này.

Để rồi, một người Hàn Quốc sống tại Việt Nam cũng không chịu nổi não trạng này của các bạn fan Hàn Quốc, chị cho biết trên báo Tuổi Trẻ như sau:

Cô Song Jae Hee buộc lòng phải dạy các trẻ Việt Nam có đầu óc chưa phát triển hết như sau:
Trích dẫn :
theo tôi được biết trong một thăm dò gần đây (được thực hiện bởi một công ty Việt Nam) có gần 3/4 giới trẻ Việt chỉ thần tượng ca sĩ, người mẫu mà không chú ý đến những lĩnh vực khác như khoa học, kinh tế... Đó là chưa kể số lượng lớn giới trẻ Việt chỉ thích nghe nhạc và xem phim Hàn rồi bắt chước phong cách y hệt. Hiện tượng này khiến những người đang học và tìm hiểu văn hóa Việt như tôi suy nghĩ, trăn trở rất nhiều.

Thực chất thì văn hóa và văn học Hàn hiện cũng bị ảnh hưởng phần nào bởi phương Tây và Nhật Bản... nhưng chúng tôi luôn cố lèo lái để tác động ngược lại họ một vài mặt của quê hương mình. Chẳng hạn giới trẻ chúng tôi bị phim hoạt hình, cách ăn mặc của Nhật gây ảnh hưởng nhất định, thì chúng tôi bằng mọi cách gây ảnh hưởng ngược lại bằng ca nhạc, phim ảnh...

Còn giới trẻ Việt dường như vẫn chưa quan tâm tới việc tạo ra một nét riêng để “hòa nhập” nhưng không “hòa tan”... Tôi mong các bạn trẻ Việt có thêm bản lĩnh để giữ vững văn hóa nước mình. Bản thân tôi rất thích những màn biểu diễn của các nhóm nhạc như Mặt Trời Đỏ, bởi khi nhìn vào đó tôi biết ngay đây là nét văn hóa đặc trưng của người Việt và được biểu diễn bởi những người trẻ.
6/ "K-pop là của giới trẻ, "chống" K-pop là những ông bà già lạc hậu"

Quả thực, đây là một ngộ nhận ngớ ngẩn và rất đỗi mù quáng của các bạn fan Hàn Quốc. Thành viên LSVN có tên là Hanharu Kazuo phân tích như sau.

Như đã nói ở trên, nên một số fan cuồng Hàn ở Việt ngộ nhận rằng giới trẻ ai cũng "cuồng" như họ, bằng chứng là khi vào forum lichsuvn post bài lúc nào cũng dùng những từ như "cháu", trong khi forum này số người thật sự lớn tuổi không phải là quá nhiều, số người từ 2X tuổi xuống 1X tuổi vẫn rất nhiều. Nên đâm ra tâm lí nghĩ rằng bọn nào chống lại sự "cuồng" của mình là bọn "bảo thủ" không chịu đổi mới mà không hề biết mở rộng con mắt bé ra để xem lời họ nói là đúng hay sai.

Tham khảo:

Nhận xét bổ sung vào phần này của Hanharu Kazuo:

Ngộ nhân thứ 3 là đổ lỗi qua lại để bảo chữa cho thần tượng của mình thay vì nhìn nhận sự thật rằng vì ảnh hưởng văn hóa Hàn nên trong số họ càng ngày càng nhiều người trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội, thậm chí trở thành những người có vấn đề về tâm lí, xa hơn có nguy cơ trở thành phản động.

Điển hình là họ không bao giờ biết nhận sai, nếu họ đã từng phát biểu hoặc làm những điều thiếu suy nghĩ gây mất đoàn kết dân tộc, gây ảnh hưởng đến gia đình, với tâm lí đó, họ sẽ luôn nghĩ rằng: "không phải là thành viên của chúng tôi" gây ra, đó chả qua là antifan thôi!" và đổ lỗi cho một tập thể nào khác, mỗi khi có phát biểu và hành động xấu xuất phát từ phía họ.

Đây là ngộ nhận nguy hiểm nhất, vì nó ngăn cản và triệt tiêu khả năng tự sửa sai và hoàn thiện bản thân mình xã hội và xa hơn là đất nước ở fan Hàn và khiến họ càng ngày càng cứng đầu bảo thủ, khiến cặp mắt họ bi u mờ bởi hào hoa ảo và sống xa rời thực tế, gia đình, xã hội, đất nước.


Tham khảo thêm:Làn sóng Hàn sẽ hạ nhiệt trong 4 năm tới?
Trích dẫn :
Rập khuôn và ít sáng tạo, cơn sốt từ xứ kim chi được dự đoán sẽ sớm hết hot.

Trái ngược với vô số các bài báo Hàn lẫn quốc tế đang ra sức ca ngợi sự phát triển nhanh chóng cũng như dự đoán về khả năng tăng trưởng trong tương lai của làn sóng Hàn, một bài viết mới trên KoreaTimes lại đưa ra nhận định rằng bản chất của sự thành công này có thể không kéo dài như một số người mong đợi.

Bài báo cũng chỉ ra rằng: "Vũ đạo, lời bài hát và trang phục cực kỳ sexy là điều rất phổ biến ở các thần tượng và ca sĩ tuổi teen Kpop hiện nay. Phim truyền hình cũng chỉ quanh quẩn các chủ đề như ngoại tình, trả thù, bí mật về thân thế hay danh tính của nhân vật, khiến cho việc gây chú ý với khán giả ngày càng khó khăn hơn".



Khán giả đang có xu hướng bội thực vì Kpop cũng như phim Hàn đều rập khuôn và ít sáng tạo nên chỉ phù hợp với các em nhỏ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết



Đá banh không mấy bồ ?

7/ Ngộ nhận lớn khi cho rằng nền âm nhạc Hàn Quốc phát triển kỳ tích thống trị trên toàn thế giới, chinh phục Nhật Bản, tấn công Hoa Kỳ

Thực tế thì Hàn Quốc chỉ thành công ở một số nước châu Á đang phát triển, mà sự thành công đó là do hình thức cho không biếu không. Đó là lý do vì sao Kpop nói chung thực sự là rất rẻ tiền và chỉ dành cho giới thấp kém thị hiếu.
Để dẫn chứng điều này với đầy đủ số liệu và phân tích khách quan là bài viết của bạn Bad Meets Evil tại link sau đây: http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=25927
Trích dẫn :
Thị trường âm nhạc Nhật Bản vs Thị trường âm nhạc Hàn Quốc

(JPN) – Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Nhật Bản là vào khoảng 5 ngàn tỷ USD, trong đó của Hàn Quốc là vào khoảng 900 tỷ USD, sự chênh lệch là 5 đến 6 lần. Xét một cách bình thường thì sự chênh lệch về quy mô của thị trường âm nhạc của hai nước cũng phải tương đương với sự chênh lệch về quy mô kinh tế tức là cũng phải vào khoảng 5 đến 6 lần. Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác, sự chênh lệch đó lên tới tận 44 lần.

Tại sao lại có sự chênh lệch lớn đến vậy? Một trong những lý do có thể kể đến đó là ý thức tiêu dùng yếu kém của user Hàn Quốc đối với âm nhạc. Việc download phi pháp đã giáng một đòn nặng nề vào nền âm nhạc Hàn Quốc, làm cho quy mô của nó bị thu hẹp lại rất nhiều.

Tuy nhiên, chỉ với một nguyên nhân này thì sự chênh lệch rất khó lên tới 44 lần. Thêm một nguyên nhân lớn nữa đó chính là sự nghèo nàn về thể loại và chất lượng âm nhạc trong làng âm nhạc Hàn Quốc. Thị trường âm nhạc Nhật Bản là nơi tập trung của tất cả các thể loại âm nhạc trên toàn thế giới. Việc một số nhóm idols của Hàn Quốc tiến vào thị trường Nhật Bản thành công đã làm cho người Hàn Quốc rất phấn khích và trở thành một đề tài lớn nhưng đối với thị trường âm nhạc Nhật Bản thì việc đó (việc các nhóm idols Hàn Quốc tiến vào thị trường Nhật Bản) chỉ như là một kênh nhỏ của làng âm nhạc thế giới tiến vào Nhật Bản mà thôi.

Có rất nhiều thể loại âm nhạc trên thế giới tiến vào Nhật Bản. Chính sự phong phú về chủng loại đã làm cho thị trường âm nhạc Nhật Bản phát triển lớn mạnh. Và một điều bất ngờ là sự phát triển đó là lớn nhất thế giới.

Tại Mỹ, bản thân thị trường âm nhạc của Mỹ lớn hơn của Nhật Bản nhưng chiếm 90% thị trường là nhạc trong nước (âm nhạc Mỹ), 5% là nhạc classic và chỉ vỏn vẹn 5% còn lại là âm nhạc nước ngoài. Trong khi đó tại Nhật Bản, âm nhạc trong nước (âm nhạc Nhật Bản) chỉ chiếm có 70%, số còn lại là nhạc classic và âm nhạc nước ngoài. Nếu tính theo quy mô thị trường thì thị phần âm nhạc nước ngoài trong Nhật Bản lại lớn hơn hẳn Mỹ. Vì vậy mà các nghệ sĩ trên toàn thế giới mới phấn đấu hướng đến thị trường âm nhạc Nhật Bản hơn là thị trường “đóng” của Mỹ.

Chính điều này đã làm cho thị trường âm nhạc Nhật Bản phát triển mạnh mẽ về cả chủng loại và chất lượng âm nhạc. Điều đó tạo ra sự chênh lệnh áp đảo đối với thị trường âm nhạc Hàn Quốc.

Tại Hàn Quốc, thị phần âm nhạc trong nước chỉ vào khoảng 60%, lượng và chất cũng bị giới hạn trong một phạm vi rất nhỏ và hẹp. Việc thị trường âm nhạc Hàn Quốc có khuynh hướng không thu nhận những thể loại âm nhạc mới của thế giới chính là một nguyên nhân làm cho bản thân thị trường bị thu hẹp và ý thức thấp kém của người tiêu dùng cũng là một nguyên nhân lớn có thể tính đến.

Giờ các bạn đã biết chênh lệch "kinh khủng" giữa nền âm nhạc Hàn Quốc và Nhật Bản rồi chứ, tớ thấy dân Việt Nam ta chỉ thích coi trọng cái hình thức bên ngoài hơn là cái nội dung và cảm xúc.
Về cảm xúc.Nhạc Hàn Quốc chỉ nhảy, nhảy và nhảy..>>> Chẳng có tí cảm xúc nào cả...
Nhạc Nhật : Clip độc đáo, lạ, thể hiện được cái cảm xúc, cái hồn của bài hát.
Nội dung thì nhạc Hàn Quốc : >>> quá nghèo nàn về thể loại...còn nhạc Nhật : Quá đa dạng và độc đáo, đầy đủ tất cả các thể loại nhạc trên thế giới.
Ngoại hình các singer của Hàn Quốc: Toàn các trai đẹp gái xinh - từ 1 lò thẩm mỹ viện.còn Nhật Bản : Vẻ đẹp tự nhiên - tươi tắn.
Style của Hàn Quốc :...Khoe được cái gì thì khoe...còn Nhật Bản : ...Cá tính + Cute + Độc đáo nhưng vẫn thể hiện được nét truyền thống.
Tớ thấy Người Nhật Bản rất giữ gìn nét văn hóa của họ, rất ít để ra bên ngoài nước nhiều cho nên ít người biết đến..không như nhạc Hàn Quốc chủ yếu là nhạc thị trường. Tớ dám cá là nếu nhạc Nhật mà phát triển theo hướng thị trường hóa quốc tế thì Hàn Quốc thua xa.
http://forums.gamevn.com/showthread.php?738607-Thi-truong-nhac-Han-Quoc-vs-Nhat-Ban-?738607-Thi-truong-nhac-Han-Quoc-vs-Nhat-Ban-
8/ Vpop có ra cái gì đâu mà chê Kpop ?

Quả thực đây là sự ngụy biện hài hước nhất của các bạn fan Kpop (Hàn Bốp). Bởi vì Vpop thế nào thì tuyệt đối không liên quan gì đến chủ đề đang nói ở đây là về Kpop và những đối tượng của Kpop.

Tuy vậy, đây cũng là một trong những "thủ đoạn" ngụy biện phổ biến nhất, gân cỗ lên cãi và tự xoa xuýt mình "nói hay" của các bạn bé con fan Hàn Bốp.

Có khi, những người như Tèo nghe lời "phản bác" này bỗng thấy tội nghiệp và cười sặc ra, bởi bản thân Tèo rất dị ứng với thể loại Vpop lai căng, ăn theo một cách dị hợm Kpop. Nhưng các bạn fan Hàn Bốp bị một hội chứng tâm lý rất tương tự với một số thể loại hạ đẳng quen thuộc trên các diễn đàn internet. Đó là "hễ ai khác mình là chống mình", cho nên phải chống và chống cho được, tựa như con bò húc vào tấm vải đỏ. Bản thân Tèo không biết Vpop thì có "chống" Hàn Bốp chỗ nào không, nhưng lôi Vpop ra để "đỡ đạn" giùm cho nền "âm nhạc" đến từ "mẫu quốc mềm" của các bạn fan Hàn Bốp cho thấy tâm tưởng tự sỉ dân tộc, tự ti bản địa, đầu óc nô lệ phục dịch ngoại bang.

Dẫu sao, vì các bạn bé con fan Hàn Bốp còn quá nhỏ, đầu óc chưa phát triển hết, cho nên "thương hơn là giận". Thương vì cha mẹ không biết dạy con, thương vì nhà trường không biết dạy trò, thương vì xã hội không biết giáo dục công dân, thương vì truyền thông không biết chăm sóc khán giả.

9/ Mỗi người có một gu (gout) âm nhạc riêng, sao cứ phải ý kiến ý cò ?

Đây là một trong những ngụy biện phổ biến của các bạn fan Hàn đầu óc chưa phát triển hết.

Trước hết, "ý kiến ý cò" ở đây hoàn toàn không liên quan gì đến cái mà các bạn gọi là "gu" âm nhạc của các bạn, mặc dù cái "gu" đó nó thể hiện cái thị hiếu thấp kém của các bạn đến mức nói cả ngày không hết.

Cái mà các bạn gọi là K-pop thật ra là một "phó sản" giải trí thị trường, một biến thể của hình thức kinh doanh dựa vào đám đông người hâm mộ các ca sĩ. Các công ty lợi dụng tâm lý này mà dùng những kỹ thuật truyền thông PR và tâm lý đám đông để tạo ra sản phẩm là những "thần tượng" và khách hàng là các bạn thanh thiếu niên.

K-pop của các bạn không đáng gọi là âm nhạc ! Cái này ở trên đã có phân tích rồi. Nay tạm không nhắc lại.

hực ra, các bạn có mê nhạc đám ma đi nữa thì cũng không ai can thiệp vào "gu" của các bạn cả, miễn là nó không làm ảnh hưởng xung quanh, ảnh hưởng đến thể diện của quốc gia, và quan trọng hơn là môi trường giáo dục của xã hội, trong đó các bạn, những trẻ nít mới lớn còn chưa phát triển hết đầu óc, là đối tượng cần được quan tâm đặc biệt.

Tiếp theo, nói là "gu" âm nhạc của các bạn là rẻ tiền, các bạn sẽ phản đối, nhưng đây không chỉ như Tèo đã phân tích từ trước mà
mà còn cần phải bổ sung thêm một chút kiến thức âm nhạc nho nhỏ gọi là làm phước cho các bạn.

Âm nhạc là những tổ hợp âm thanh theo cung bậc tần số khác nhau. Không phải cứ âm thanh nào cũng được mà đặc biệt là cung bậc âm thanh phải có sự chênh lệch theo quy luật. Từ đó mà có "thất âm" (hệ nhạc bảy nốt) của phương Tây và "ngũ âm" (hệ nhạc năm nốt) của phương Đông. Bạn fan Hàn nào không chịu, cứ tìm ra được nốt nhạc thứ 8 nghe sao cho xuôi tai, nghe hay, bạn là thiên tài, có thể đăng ký tranh giải Nobel

Từ cái quy luật cơ bản này, ta thấy âm nhạc không thể thuần túy là bạn thấy hay thì đó là âm nhạc hay. Nếu bạn thấy một nhóm âm thanh hỗn độn không theo thất âm cũng không theo ngũ âm mà hay, có thể ADN của bạn có gene của một loài nào đó không phải là ... người bình thường

Để rồi, khi âm nhạc đã tuân theo các quy luật cơ bản thì nó còn phải có giai điệu du dương, tức là dòng các tổ hợp nốt nhạc phải vừa hợp tông hợp âm, vừa lên xuống liền mạch theo dòng cảm xúc.

Nói dông dài là cũng để cho thấy âm nhạc là một nghệ thuật thực sự cao cấp. Không phải cứ âm thanh dập thình thình, gái uốn éo, trai làm hề ... rồi lảm nhảm những câu chữ vô nghĩa thì là "gu" được bạn ạ. Tất nhiên, thứ "âm nhạc" này cũng phải thỏa mãn nhất định các quy luật nhạc lý cơ bản thì do đó các bạn nghe mới lọt tai. Tuy nhiên, để đạt được trình độ đáng gọi là "nghệ thuật" thì Kpop có vẻ ... thế nào ấy !

Và một khi các "tác phẩm nghệ thuật" mà cứ ra đời vèo vèo, đăng lên youtube miễn phí, vứt lên truyền thông không tốn tiền, thì chỉ trừ khi có một đội ngũ thiên tài âm nhạc đâu đó cảm hứng xuất thần sáng tác, còn xác suất 99% là nhạc "mì ăn liền".

"Mì ăn liền" cũng có người nghiện ! Không ai phủ nhận những người nghiện mì ăn liền là có cái "gu" ăn uống như vậy. Nhưng bạn nào bảo "mì ăn liền" là "nghệ thuật ẩm thực", có lẽ bạn ấy không gặp một lời phản đối nào vì họ sợ tội nghiệp cho bạn

10/ Ngộ nhận về giải pháp "chống làn sóng Hàn Quốc"

Thật ra, nếu không có "làn sóng Hàn Quốc" thì cũng sẽ có các loại "làn sóng" văn hóa khác mà thôi. Và chuyện fan cuồng chỉ là hiện tượng bề nổi. Bản chất vấn đề vẫn là một quốc gia yếu kém về truyền thông, tiếp thu không biết chọn lọc luồng thông tin khổng lồ từ bên ngoài, thì sẽ "chưa kịp hòa nhập, đã thấy hòa tan".

Vì vậy cái đáng chống không phải là các nhóm giải trí Hàn Quốc, cũng không phải các bạn trẻ nạn nhân của chiêu trò làm tiền Hàn Quốc.

Cái đáng chống chính là các nguồn thông tin ngập lụt tẩy não giới trẻ. Những kẻ tạo nên tinh trạng ngập lụt ấy đơn giản là vì bị lợi nhuận che mờ mắt, họ hành động vì tiền mà không có chất vấn lương tâm. Bác Hồ từng dạy người làm báo: “- Viết cho ai? - Viết để làm gì? - Viết như thế nào?”Tèo băn khoăn không biết họ có bao giờ tự chất vấn mình một cách có trách nhiệm với xã hội hay không ?

Cả xã hội không chỉ phẫn nộ, các bậc cha mẹ không chỉ giận dữ, nhiều giọt nước mắt cay đắng đã rơi ... nhưng những kẻ làm tiền bằng thông tin truyền thông đó vẫn tiếp tục hăm hở tuyên truyền những "làn sóng" ngập lụt, họ không chút động tâm trước sự sa ngã của các em thiếu niên, không chút bận lòng trước sự suy yếu của xã hội, không chút xúc cảm trước sự tổn thương của danh dự dân tộc !

Vậy mà chúng họ là những kẻ được đất nước này giao cho nhiệm vụ truyền thông, giáo dục.

Chúng ta cần xác định rõ cái gì và ai chính là thủ phạm của những tiêu cực về "làn sóng Hàn Quốc", không thể ngộ nhận theo lối "cắt cỏ chỉ phạt ngọn cỏ".
nguồn : http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?s=a57b6fa61f139e3689ea7c03da85e9c7&t=25881

Tài sản của shadowofuniverse




những ngộ nhận và nguỵ biện từ làn sóng hàn quốc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
LightBlue Star :: LIGHTBLUE GARDEN :: SPAM SPAM SPAM LBS-
Free forum | Khoa học | Trường | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog